Giang Châu • 25-04-2020 10:12

Có những câu thơ cổ hoặc những câu "ngôn tình" cổ nào khiến bạn tâm đắc hay không?

6 câu trả lời
Kiều Anh 25/04/2020 10:13
1. Bản gốc: Anh không còn yêu em nữaBản cổ: Anh và ngọn gió xuân đều là kẻ qua đường, em mang theo nước trời thu giữ lấy cả tinh hà.2. Bản gốc: Chúng ta cưới nhau đi.Bản cổ: Muốn có năm tháng cùng ngoảnh lại, tình cảm bền lâu cùng bạc đầu.3. Bản gốc: Dù cho kết cục ra sao, rất vui vì gặp được em.Bản cổ: 3 đời gặp được em là may mắn, dù cho bi thương vẫn là tình.4. Bản gốc: Đời này chỉ yêu mình em thôi.Bản cổ: Nếu đã vì một người mà yêu, nguyện say đắm suốt cả một đời.5. Bản gốc: Em đã dần dần quên được anh rồi.Bản cổ: Dần bước dần xa dần bặt tín, nước rộng cá sâu hỏi đâu giờ?6. Bản gốc: Anh vẫn luôn rất nhớ em.Bản cổ: Góc chân trời cũng có lúc giới hạn, chỉ có nhớ em là bất tận vô cùng.7. Bản gốc: Buồn quáBản cổ: Nửa thân bão tố nửa thân “thương”, nửa câu không hận nửa tim đau.8. Bản gốc: Cảm thấy bản thân thật cô đơn.Bản cổ: Đời người và trời đất, bỗng tựa kẻ đường xa.9. Bản gốc: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiênBản cổ: Chỉ vì lần em ngoảnh lại, làm anh nhớ nghĩ cả sớm chiều.10. Bản gốc: Anh đợi emBản cổ: Ánh đèn đông và hoa lê trong mưa lạnh lẽo, anh lại đợi gió tuyết thêm 1 năm rồi. 
  1. 1. Bản gốc: Anh không còn yêu em nữa

Bản cổ: Anh và ngọn gió xuân đều là kẻ qua đường, em mang theo nước trời thu giữ lấy cả tinh hà.

  1. 2. Bản gốc: Chúng ta cưới nhau đi.

Bản cổ: Muốn có năm tháng cùng ngoảnh lại, tình cảm bền lâu cùng bạc đầu.

  1. 3. Bản gốc: Dù cho kết cục ra sao, rất vui vì gặp được em.

Bản cổ: 3 đời gặp được em là may mắn, dù cho bi thương vẫn là tình.

  1. 4. Bản gốc: Đời này chỉ yêu mình em thôi.

Bản cổ: Nếu đã vì một người mà yêu, nguyện say đắm suốt cả một đời.

  1. 5. Bản gốc: Em đã dần dần quên được anh rồi.

Bản cổ: Dần bước dần xa dần bặt tín, nước rộng cá sâu hỏi đâu giờ?

  1. 6. Bản gốc: Anh vẫn luôn rất nhớ em.

Bản cổ: Góc chân trời cũng có lúc giới hạn, chỉ có nhớ em là bất tận vô cùng.

  1. 7. Bản gốc: Buồn quá

Bản cổ: Nửa thân bão tố nửa thân “thương”, nửa câu không hận nửa tim đau.

  1. 8. Bản gốc: Cảm thấy bản thân thật cô đơn.

Bản cổ: Đời người và trời đất, bỗng tựa kẻ đường xa.

  1. 9. Bản gốc: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên

Bản cổ: Chỉ vì lần em ngoảnh lại, làm anh nhớ nghĩ cả sớm chiều.

  1. 10. Bản gốc: Anh đợi em

Bản cổ: Ánh đèn đông và hoa lê trong mưa lạnh lẽo, anh lại đợi gió tuyết thêm 1 năm rồi.

 

4 76
Chi Chi 25/04/2020 16:37
Nhắc đến thơ cổ, mình nghĩ ngay đến thư Haiku. Những bài thơ của thiền sư Basho mà mình được học trong 1 lớp về phân tích phim. Những vần thơ nghe thì đơn giản nhưng ngẫm ra lại cực kỳ nhiều ý tứ đọng lại trong đó.Nhớ hồi cấp 2, Bộ giáo dục cũng cho chúng ta tiếp cận với thơ Haiku, một trong những kiệt tác văn học của Nhật Bản. Người ta nói khi bạn hiểu và đọc được thơ Haiku nghĩ là bạn đã thấm nhuần 1 phần văn hóa và con người Nhật Bản. Và quả thực sau khi đọc thơ Haiku mình đã thấy yêu và cực kỳ mến mộ xứ Phù Tang. Trong khi cách tiệp cận của chương trình văn học còn nhiều hạn chế, khiến nhiều bạn thấy thơ Haiku chẳng có vần có nghĩa gì.Ừ thì cái tư duy làm thơ là phải có vần nó đã thấm nhuần tư tưởng của chúng ta nhiều năm qua, nhưng với Haiku, vần điệu chẳng phải là một nghĩa lý gì lớn lao. Mình sẽ đọc thử bài thơ "Ao cũ" của thiền sư Basho cho các bạn cùng nghe nhé: "Ao cũcon ếch nhảy vàovang tiếng nước xao"Ngắn ngọn 3 câu, chẳng hề vần điệu hay theo 1 nguyên tắc nào giống thơ lục bát dân gian mình hay thơ Đường Tống chúng ta thường đọc (dạng như thất ngôn bát cú, thất ngôn tứ tuyệt) hay 1 số loại thơ tứ ngôn, ngũ ngôn... Thơ Haiku thường có 3 câu, mượn sự vật trong cuộc sống, để nói về cuộc đời. Mình xin mạn phép không giải thích ý nghĩa vì có lẽ Basho cũng không muốn người ta lôi thơ ra để mổ xẻ và gán bằng được cho nó 1 ý nghĩa nào đó. Bài thơ như 1 sự thể nghiệm, để đưa mọi người trải nghiệm 1 thế giới, 1 ý nghĩ nào đó. Nó như gợi nhắc chúng ta về một sự ra đời của vũ trụ này, khi có 1 vụ nổ lớn (big bang) xảy ra. Và thế là thế giới ấy được tạo ra sau hàng nghìn năm. Cũng giống như cái ao cũ đã ở đó hàng thế kỷ, nếu không có sự vận động, một sự nhảy vào của con ếch, thì người ta sao biết được sự cô quạnh, sự tĩnh lặng đã tồn tại ở đó suốt bao nhiêu năm. Chính tiếng nước xao tạo ra cảm giác thế giới được hồi sinh trong sự vận động của con ếch. Có thể không mang 1 vần điệu nào, không theo 1 thể thống nhất như thơ Đường, vốn gần gũi với chúng ta, nhưng đọc thơ Haiku nhất là những bài thơ cổ, khiến cho chúng ta luôn có cảm giác phải trầm mình và để ngẫm, để cảm. Đó cũng là lý do mình cực kỳ tâm đắc các bài thơ Haiku. 

Nhắc đến thơ cổ, mình nghĩ ngay đến thư Haiku. Những bài thơ của thiền sư Basho mà mình được học trong 1 lớp về phân tích phim. Những vần thơ nghe thì đơn giản nhưng ngẫm ra lại cực kỳ nhiều ý tứ đọng lại trong đó.

Nhớ hồi cấp 2, Bộ giáo dục cũng cho chúng ta tiếp cận với thơ Haiku, một trong những kiệt tác văn học của Nhật Bản. Người ta nói khi bạn hiểu và đọc được thơ Haiku nghĩ là bạn đã thấm nhuần 1 phần văn hóa và con người Nhật Bản. Và quả thực sau khi đọc thơ Haiku mình đã thấy yêu và cực kỳ mến mộ xứ Phù Tang. Trong khi cách tiệp cận của chương trình văn học còn nhiều hạn chế, khiến nhiều bạn thấy thơ Haiku chẳng có vần có nghĩa gì.

Ừ thì cái tư duy làm thơ là phải có vần nó đã thấm nhuần tư tưởng của chúng ta nhiều năm qua, nhưng với Haiku, vần điệu chẳng phải là một nghĩa lý gì lớn lao. Mình sẽ đọc thử bài thơ "Ao cũ" của thiền sư Basho cho các bạn cùng nghe nhé: 

"Ao cũ

con ếch nhảy vào

vang tiếng nước xao"

Ngắn ngọn 3 câu, chẳng hề vần điệu hay theo 1 nguyên tắc nào giống thơ lục bát dân gian mình hay thơ Đường Tống chúng ta thường đọc (dạng như thất ngôn bát cú, thất ngôn tứ tuyệt) hay 1 số loại thơ tứ ngôn, ngũ ngôn... Thơ Haiku thường có 3 câu, mượn sự vật trong cuộc sống, để nói về cuộc đời. Mình xin mạn phép không giải thích ý nghĩa vì có lẽ Basho cũng không muốn người ta lôi thơ ra để mổ xẻ và gán bằng được cho nó 1 ý nghĩa nào đó. Bài thơ như 1 sự thể nghiệm, để đưa mọi người trải nghiệm 1 thế giới, 1 ý nghĩ nào đó. 

Nó như gợi nhắc chúng ta về một sự ra đời của vũ trụ này, khi có 1 vụ nổ lớn (big bang) xảy ra. Và thế là thế giới ấy được tạo ra sau hàng nghìn năm. Cũng giống như cái ao cũ đã ở đó hàng thế kỷ, nếu không có sự vận động, một sự nhảy vào của con ếch, thì người ta sao biết được sự cô quạnh, sự tĩnh lặng đã tồn tại ở đó suốt bao nhiêu năm. Chính tiếng nước xao tạo ra cảm giác thế giới được hồi sinh trong sự vận động của con ếch. 

Có thể không mang 1 vần điệu nào, không theo 1 thể thống nhất như thơ Đường, vốn gần gũi với chúng ta, nhưng đọc thơ Haiku nhất là những bài thơ cổ, khiến cho chúng ta luôn có cảm giác phải trầm mình và để ngẫm, để cảm. Đó cũng là lý do mình cực kỳ tâm đắc các bài thơ Haiku. 

0 0
Đức Thịnh 25/04/2020 20:50
  1. Bản gốc: Em đã dần dần quên được anh rồi.

Bản cổ: Dần bước dần xa dần bặt tín, nước rộng cá sâu hỏi đâu giờ?

0 0
Nhền nhện 02/05/2020 00:17

Nửa thân bão tố nửa thân “thương”, nửa câu không hận nửa tim đau.

0 0
Nguyễn Đức Huy 02/05/2020 14:03

Ánh đèn đông và hoa lê trong mưa lạnh lẽo, anh lại đợi gió tuyết thêm 1 năm rồi.

0 0
Linh Linh 23/08/2020 23:31

anh bảo vệ thế giới, em bảo vệ anh

0 0